Thoát tục những vần thơ...

By Mai Thanh Tịnh

Nhà thơ Nhạc sỹ Đoàn Vĩnh Phúc

 

Thoát tục những vần thơ...

                                 Mai Thanh Tịnh

 

          Tình cờ một lần tôi lạc vào trang Blogs Vĩnh Phúc.Thật vậy tôi đã lạc lạc vào một thế giới riêng của nhạc sỹ nhà thơ Đoàn Vĩnh Phúc. Một mê cung! Mê cung của của thơ và nhạc  thú thật nhạc thì tôi không hiểu thật hết được ngọn ngành nhưng thơ thì như một thế giới kỳ thú huyền ảo mở ra mở ra với tôi mở ra với những vần thơ "lạ".Cứ thế và cứ thế tôi nghiền ngẫm với những câu thơ đọc qua có vẽ kỳ dị này.Càng đọc thơ của Đoàn Vĩnh Phúc con người chúng ta như thoát ra khỏi thế giới trần tục mà chúng ta đang sống những câu thơ mang tính triết luận nhưng không xa vời này luôn đánh thức và ru ngủ chúng ta một cách vô lý.Đánh thức tri tâm của chúng ta đến tột cùng sự cao thượng ru ngủ chúng ta bằng hơi men của tình yêu lắng lại trong thơ...

          Cũng có thể có một số người cho rằng thơ anh là dòng thơ triết luận khó đọc khó hiểu...Nhưng không! Với sự cảm nhận của tôi tôi thấy rằng thơ anh vẫn rất gần gũi với cuộc sống nhưng với tài hoa của mình anh đã cho những câu thơ của mình thăng hoa thoát tục...

          Thật vậy chúng ta hãy thữ một lần thoát tục cùng thơ Đoàn Vĩnh Phúc hảy mơ màng chiêm nghiệm

                      vòng vây những tham luận chữ& nghĩa

                      thẫm mỹ văn hóa 

                      chim chết

                      trong dai dẳng định kiến hương thơm thời thượng

                                                                     (Lạc)

          Chữ & nghĩa thẩm mỹ văn hóa đã được phát hiện bị vây trong cái vòng vây định kiến lối suy nghĩ bảo thủ được ngụy biện bởi lớp vỏ hoa mỹ là ngôn ngữ văn học

                      ma quỷ mặc áo gấm búp bê nhựa

                      hát lời tụng ca vô lý những điều có lý

                                                                   (Rơi)

          Chỉ có bạn thoát tục đi thì bạn sẽ thấy những câu thơ của anh không phải là những câu thơ dung tục một số người mãn nghĩ và chọn con đường cha ông mình đã dọn sẵn để đi nhưng thơ Đoàn Vĩnh Phúc không chọn con đường này và đã mở một con đường mới song hành muốn làm được điều này cũng không phải dễ dàng bởi những ngôn ngữ thơ rất trần tục mà người đọc lắm lúc giật mình

                      tôi cơn giông bị nhốt vòm khí quyển trì trệ

                      không thể xuất tinh

                      bụi cỏ bên đường nhiễm độc tháo mồ hôi

                      lưng trần em tam giác da sậm bóng tối

                                                                    (Lạc)

          Khổ thơ trên có những ngôn từ như thế nhưng khi chúng ta ngẫm xem thì đó chính là những điều thường nhật xung quanh ta thôi tác giả muốn cái mà người đời cho là tục kia là bản án cho những điều mà được tung hô là tuyệt vời.Chỉ có cái nhìn thánh thiện mới viết được như vậy hay đây có phải là người dị mộng không?

                      rượu tequilla không say người dị mộng

                      bản thảo hợp âm rách lõm ngực gầy nhom

                      trực giác hương thơm và phản xạ

                      thông minh rơi mặt phẳng ngang

                                                             (Rơi)

          Một sự cắn rứt một khúc bè trầm hương khói nằm đằm sâu dưới màn trực giác của tác giả câu "thông minh rơi mặt phẳng ngang" là bè trầm ấy và câu thơ này đã đưa khổ thơ trên tự mình thoát tục và hảy nghe tác giả tìm cách giải thoát cho căn nghiệp của mình thật đơn giản thế này đây

                      Nhấp chuột vào căn nghiệp

                      Nghiệp màu đen căn màu đỏ khởi lên

                      Chín cõi A Tì

                      Lang thang đi

                                              (RÁCH & VÁ )

          Lang thang đi có dễ không?

                      Hành lang gió nhà em hoa anh túc

                      Lưa thưa sao đêm nhẫm môi trừu tượng

                      Ồn ào trả cho phố thị

                      Tôi nguyệt thực với luân hồi

                                                      (RÁCH & VÁ )

          Không dễ như khổ thơ trên cùng bài Rách & vá  trả hết trả hết cho phố thị ồn ào để tìm một khoảng không yên ả và tìm bóng luân hồi để giải mã cho chính tác giả và nguyệt thực với luân hồi đã đưa khổ thơ này siêu thoát với những bế tắc và bước vào khoảng trời mở. Cũng có lúc những bài thơ anh được phá thế đóng khung ngay từ ban đầu gợi mở những suy tưởng đa chiều và giao hết cho người đọc định đoạt

                      tự do 

                      để rốn em thơm phơi tràn bình minh dậy

                      để vai em trần trắng một đêm trăng

                                                                       (Em mở)

          Thơ Đoàn Vĩnh Phúc có lối viết độc đáo đó là anh thường mô phỏng hình ảnh thơ như người họa sỹ vẽ tranh trường phái trừu tượng chính vì điều đó mà thơ anh có những nét thần bí đưa người đọc đến một cõi riêng chiêm nghiệm

Ô hay ! Trần gian là gì mà gió khóc trên những vòm lá và sông tự sát chín ngã đường? Sao chiều không rắc thơm lá đỏ và u mê phong kín một môi hôn lên ngực đất?

Ôi chiều của mèo con những tuệ cảm vặn mình...

                                               (KHÚC CHIỀU CỦA MÈO CON .)

          Nhưng không phải lúc nào cũng vẽ tranh trừu tượng mà anh vẫn vẽ những bức tranh thơ biếm họa thật riêng

                      tháng bảy nắng hở hang

                      những sáng tạo hớ hênh 

                      vùng rốn hở ân huệ hàn vũ biểu

                      nhạy cảm mắt mù lòa rập rượng

                      trắng nâu vùng biển quê nhà

                      tháng bảy

                      nhan sắc mạ kền 

                      xác không hồn vết thủng

                      ngụy trang nhân ái

                      lên ngôi hoàn vũ

                                        (Tháng bảy)

          Thơ Đoàn Vĩnh Phúc càng đọc càng ngấm say càng đọc con người chúng ta càng thoát xa cái thế giới trần tục dung túng này càng đọc ta càng thấy đau nỗi đau trần thế.Các bạn hãy đọc đi và đọc thật kỷ đọc bằng sự rung động của con tim đọc bằng trí huệ của mình bạn sẽ thấy những câu thơ của anh bay vào cõi vô ưu khắc khoải cơn mơ.

Có thể nói Đoàn Vĩnh Phúc người đã cho những câu thơ thoát tục...

                                                                   Đông Hà 8/2009

                                                                                           MTT

More...

Lãng đãng thơ Phan Văn Quang

By Mai Thanh Tịnh

           Phan Văn Quang

          Lãng đãng thơ Phan Văn Quang

         

          Nhà thơ Phan Văn Quang Phân hội trưởng phân hội Văn học Hội VHNT Quảng Trị đã xuất bản nhiều tập thơ riêng và chung tôi đọc thơ anh cũng khá nhiều từ các tập Ta ôm một nửa đời luân lạc Mưa nắng quanh đời đến các tập thơ tuyển thơ in chung và trên các Tạp chí...Một năm nay tôi lại được đọc thường xuyên thơ anh hơn qua trang  phanvanquang.vnweblogs.com

          Đọc thơ anh tôi càng thấy chất thơ lãng đãng của anh như chính con người anh vậy.anh như chú dế lang thang miền thảo nguyên mùa khô hạn nhưng vẫn dâng đời những khúc hát vô ưu hòa âm vào bản giao hưởng ngọt ngào hương hoa cỏ.Chất lãng đãng trong thơ anh cho người đọc một cảm nhận rất thực hình ảnh thơ rất đời từ góc nhìn thật hào hoa nên cũng chính điều này đã làm cho những vần thơ anh thăng hoa

                      Quán đời

                      Mưa nắng

                      Liêu xiêu

                      Thương câu thơ gửi trăm điều

                      sẻ chia

                                       (Quán đất)

            Ta thấy cái quán đời của anh liêu xiêu dãi dầu mưa nắng nhưng anh thương cho câu thơ và gửi biết bao điều chia sẻ cái thật đã được biểu đạt ở khổ thơ trên rất rỏ nhưng đây cái lãng đãng từ hồn anh bắt đầu buông vào khổ thơ này

                      Một màn sương mỏng ngoài kia

                      Mùa xuân
                      Hoa dại đang chìa môi hôn.

                                            (Quán đất)

            Mùa xuân trong thơ anh mơ màng ngái ngủ từ một làn sương mỏng từ cái chìa môi hôn của hoa dại với góc nhìn thi sỹ lãng đãng như anh mới thấy nụ hôn của hoa dại tuyệt vời thế này. Cũng góc nhìn như vậy mới có một tháng giêng non ngơ ngẫn ấm lòng

                      Và em đến - thắp lòng nhau lửa ấm
                      Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.

                                                      (Ngày cỏ nhớ)

            Hay cái quan niệm về thời gian và mùa xuân lãng đãng như thế này mùa xuân không già không trẻ nữa chỉ có mùa xuân đến mà thôi

                      Mùa xuân không còn trẻ nữa và không già đi.Mùa xuân đang tới .

                      Sự trầm tỉnh không dưng mà có tình yêu không dưng mà xanh nỗi buồn không dưng mà lắng. Soi gương thời gian tóc bạc trắng trên đầu.

                                                     (Không dưng mà rét ngọt)

            Và cũng chính cái nhìn lãng đãng của anh mà những câu thơ của anh như chợt nhòa chợt hiện lúc vu vơ như chẳng biết mình về đâu.Về đâu những áng mây cuối trời phiêu linh vô cớ...Có thật vô cớ không?

                     

                      Dễ gì qua mà để lại sau lưng
                      Nhắm mắt thử - vật vờ ngày thu cũ
                      Mở mắt ra - bóng mây trời vần vũ
                      Là thời gian ngưng lại ở trong nhau

                                                (Thời gian ngừng lại)

            Dù tháng năm vần vũ dù kiếp đời tất bật bon chen tâm hồn thơ của anh vẫn dạt dào những vần thơ vẫn chảy chảy theo mạch nguồn tưởng như vô định nên thơ anh lúc ta nghe như lên thác xuống ghềnh lúc như dòng sông âm thầm xuôi về biển cả và có lúc nghe như như bản tình ca réo rắt giữa bát ngát mây trời nhưng cái chất lãng đãng của thơ anh cứ vẫn như một thứ gia vị độc đáo tạo ra một món ăn riêng và rất riêng không lẫn vào đâu

                      Đời vẫn thực cuống cuồng ôm mộng ảo
                      Ngả ngớn lòng tóc chớm bóng mây bay

                                                       (Vội chiều tóc úa)

                      Hay những câu thơ này

                      Ủ lá nhiều năm để dành lót ổ

                      Đêm dài trăn trở nhợt nhạt câu thơ

                      ...

                      Ủ lá mùa đông không chừa chổ thở

                      Vùi mình trong cỏ - cỏ rối như tơ

                                                          (Ủ lá)

            Có phải chăng cái lãng đãng một đời của anh nên nó luôn hiện hữu trong những vần thơ của anh Viết về quê hương anh cũng vậy

                      Mắt nheo nắng dậy qua ngàn gió
                      Thèm nhìn gốc chuối - mảnh vườn xưa

                                                       (HƯƠNG QUÊ)

            Anh thèm nhìn dù chỉ là một gốc chuối vườn làng mà thôi hay như anh muốn thả câu thơ trên cánh đồng làng với vị mặn mồ hôi với ngọn gió Lào khô khốc nhưng vẫn khát khao miền cỏ mởn chính sự khát khao miền cỏ mởn trong câu thơ này đã làm chúng ta hiểu hơn về chất lãng đãng trong con người anh

               Tôi về thả câu thơ trên cánh đồng làng - vị mặn giọt mồ hôi - nồng nàn
ngọn gió Lào khát khao miền cỏ mởn

                                                              (VIẾT CHO NGƯỜI CÓ TUỔI)

            Hay qua chuyến hành phương Nam những câu thơ nhặt vội dọc đường của anh cũng vậy hình ảnh thơ ngôn ngữ thơ vẫn hoang dã   khói sương cái nhìn của anh vẫn thật độc đáo ví như anh nhìn hoa Dã quỳ và thông trên đường lên Đà Lạt như thế này

                      Muộn mùa quỳ nở le te
                      Nhuốm hương hơi núi đủ hoe sắc vàng
                      Mệt chiều thèm gót lang thang
                      Lêu nghêu thông đứng xếp hàng đợi nhau

                                            (Lục bát hành Phương Nam 4)

            Và trên đường về miền Tây cái vô tư ngất nghểu một cách hồn nhiên với cái tuổi U 50 được anh viết "Vang cười rung tuyến cái thằng vất vơ" trong khổ thơ này

                      Đường dài lắm chuyện xa xăm

                      Vang cười rung tuyến cái thằng vất vơ...

                      Già đời cứ ngủ và mơ

                      Câu thơ chưa tỉnh Cần Thơ xa rời...

            Hay lúc ghé thăm Bình Định say nồng tình cảm với mảnh đất thượng võ cái lãng đãng được anh thể hiện trong chữ"liều với trăng"

                      Kim long Bàu đá cầm tay

                      Trộn hai lửa rượu chạm ngay buổi chiều

                      Đất trời chếnh choáng liêu xiêu

                      Trăng gieo đỉnh tháp ta liều với  trăng.

                                      (LỤC BÁT HÀNH PHƯƠNG NAM 2)

            Còn tình yêu thì sao? Người thy sỹ nghĩ gì viết gì? Với tình yêu anh có một tình yêu thiết tha say đắm bao dung nhưng có vẻ như một gã khờ lững thững đi trong mưa...

                      Sẽ là gã khờ nếu không yêu em
                      Vì lẻ đó anh là người được chọn
                      Chiếc dép phơi lưng thương người dễ ốm
                      Ngửa mặt nghênh đời áo gió phong phanh

                                        (CÙNG MÂY TRỜI PHIÊU LÃNG)

`           Tình yêu hạnh phúc trong thơ anh cũng không giống ai tất cả đều có sự mơ màng như cơn ngái ngủ cơn ngái ngủ thật dễ thương            

                      Nếm hạnh phúc chia tình anh một nửa
                      Ngậm vào môi chiếc bánh thánh em trao
                      Bờ cỏ mượt long lanh đầu vạt nắng
                      Của mùa màng lủng lẳng hạt sương chao

                      ...

                      Da diết chiều khản giọng tiếng chim cu
                      Giêng mỏng mảnh níu ngày trôi chầm chậm
                      Và em đến - thắp lòng nhau lửa ấm
                      Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.

                                                        (NGÀY CỎ NHỚ)

          Tuy anh chưa thật sự đổi mới hoàn toàn giọng thơ của mình nhưng anh đã dùng bút pháp tài hoa của mình đễ viết thơ mới trên nền thơ Dân tộc.Thật nhiều và thật nhiều câu thơ ngôn ngữ thơ hình ảnh thơ lãng đãng trong thơ Phan Văn Quang các bạn đọc thật kỷ đọc bằng trái tim các bạn sẽ thấy những tinh túy trong thơ anh với giới hạn này Thanh Tịnh chỉ điểm vài nét về sự lãng đãng của một tâm hồn thơ đa cảm mà thôi...Thật vậy Phan văn Quang đúng là một người thơ đa cảm và lãng đãng...

                                                                                    Tháng 7/2009

More...

Dấu chân thời gian

By Mai Thanh Tịnh



        Xuân Lợi

Normal 0 false false false

Dấu chân thời gian...

                    Mai Thanh Tịnh

          Tiếng chim hót một buổi sáng tưng bừng chào ngày mới một loài chim có một âm vực và tiếng hót khác nhau tạo cho ban mai một như dàn hợp xướng hồn nhiên tươi trẻ đem hơi thở thiên nhiên dâng hiến cho đời

          Trong làng thơ cũng vậy mỗi nhà thơ đều có một tâm hồn và giọng điệu thơ khác nhau người thì thâm trầm sâu lắng người lại triết luận hào hoa rồi lãng đãng phong trần.v.v...Xuân Lợi một nhà thơ trẻ trong làng thơ tôi được quen biết anh khá lâu khoảng hơn chục năm nhưng thơ anh thì tôi chỉ biết vài năm nay thơ anh không hoa mỹ sính từ ngữ mà rất mộc mạc chân chất với một phong cách rất riêng.Anh làm thơ như tình cờ ngắt một cành hoa dại hay nhặt một viên sỏi đẹp bờ sông...Những lúc buồn lúc vui thơ với anh là người bạn âm thầm theo năm tháng đếm cung bậc thăng trầm của nỗi đời riêng anh.

Trong thơ Xuân Lợi  ta luôn thấy xuất hiện những vần câu cắc cú có phải chăng vì công việc hàng ngày của anh là kế toán nên luôn trăn trở với những con số đã làm cho giọng thơ của anh những nếp gãy đáng yêu như thế hay sự trắc ẩn trong đời sống với một con người lắm ưu tư. Nhưng chính sự cắc cú trong thơ anh là một nét riêng tôi rất thích thích cái sự  hàm ẩn có vẽ như bối rối đó đằng sau cái cắc cú như bối rồi là những niềm trăn trở được gởi gắm như bè trầm của một bản bi ca. Thơ anh xoáy sâu vào hồi ức xoáy sâu vào nội tâm và đặc biệt rất đậm dấu ấn thời gian bởi thời gian là những nốt thăng trầm của đời người...

          Đọc thơ Xuân Lợi tôi càng hiểu hơn con người anh có lẽ trong tâm hồn anh là nơi đọng lại những dấu chân thời gian đã đi qua thật đậm nét

          Ký ức thời gian trong anh được hòa quyện trong thơ tình cờ như như những trang nhật ký viết vội Khi  tôi cất tiếng khóc đầu đời/ Mẹ chín chìêu ruột đau/đỏ hau trong tay  Dì thay mẹ/Vành  nôi đưa tôi vào giấc ngủ/Ầu ơ.....câu hát  ru hời (Khúc hát đưa nôi)

          Từ câu hát ầu ơi! của Dì anh cũng không quên không quên người chăm ẵm anh những ngày thơ ấu khi đang còn đỏ hỏn trong tay mẹ.Cái ẩn chứa ở đây là  nỗi đau của cả Dân tộc thời chiến tranh ly loạn ...

          Cũng chính sự hoài niệm trong anh mà những hình ảnh ngày xưa như dội về miên man trong nỗi nhớ  Hầm chử A. /Gối đất chật chội âm thanh rập rình bom đạn (Đêm ký ức miên man)

          Không thể nào quên nơi mảnh đất giữa hai đầu giới tuyến nơi đạn dập bom rơi nơi tuổi thơ anh đi qua trong chiến tranh binh lửa nắm cơm chan nước mắt máu và mồ hôi mẹ hình ảnh muối nổ nước mắt trẻ thơ trong khổ thơ này là cái cắc cú mà tôi đã nêu trên và đó là những vết thương lòng hằn sâu trong tâm thức dù chiến tranh đã đi qua hơn ba mươi năm rồi Hằn học dấu chân chim /Vết rớm tay trần tím đất cằn lắm sỏi/Mo cơm muối nổ nước mắt trẻ thơ. (Đêm ký ức miên man) 

          Có phải lòng trắc ẩn của anh đã đưa anh về với ký ức một thời một thời đau thương "ngậm ngùi một thuở".Nhưng không phải cứ hoài niệm về nỗi đau có lúc một mình anh vẫn mơ màng những kỷ niệm thật dễ thương thật êm đềm của thời áo trắng nơi cho anh những con chữ để vào đời một cách  hồn nhiên chân mộc Hình bóng tuổi thơ trèo tường trốn học/Tiếng ve ran  ngọn gió Lào khô khốc/Thổi rối bời cỏ cháy đất  hong hanh (Tìm về)

          Và dù thời gian tuổi tác công việc lắm lúc lênh đênh sóng gió nhưng cũng khó phai nhòa trong anh tình thơ tuổi học trò cái thời tìm ve bắt bướm cái thời giấu vở bờ tre với một hình ảnh thật bình dị là một góc sân trường loang bóng nắng thôi cũng đủ làm hồn anh xáo động chênh chao ghập ghềnh nỗi nhớ trường xưa bạn cũ Tuổi người qua chuổi lênh đênh/Góc sân nắng loảng ghập ghềnh nhớ quê (Trường xưa)

          Tình yêu xưa bóng hình xưa trong anh thật đẹp trong ngần như giọt sương mai có lẽ cái tình yêu hồn nhiên trinh trắng ấy đã neo anh với những vui buồn.Một thoảng hương cau đêm đưa đầu ngõ đã cho anh xao xuyến chuyện tình xưa bằng con tim thi sỹ thật nhẹ nhàng Hương đưa hoa ngõ duyên đầu/ Cố quên trút nhớ môi dâu phớt mờ (Bóng cau)

          Có phải cố quên không?qua thơ anh có lẽ chúng ta nghĩ rằng rất khó bởi cố quên sẽ làm ta càng nhớ thêm anh nhớ màu môi phơn phớt ngày xưa dù rất mờ ảo nhưng thật đẹp vô cùng Nhầu nhĩ ngẩn ngơ hoài  nuối tiếc/ Thủa nào bối rối mắt tìm nhau (Cánh hoa sầu)

          Và câu thơ trên trả lời cho chúng ta điều đó Sự hoài niệm trong anh luôn thường trực một đời anh khó phai phôi cũng như đoạn thơ này là một sự thách đố cùng anh theo nhịp thời gian Nhớ hoài/cứ mãi long đong/Tao chèo chìm nổi /mạn cong bến bờ (Nhớ)

          Và để rồi trọn một đời một đời ray rứt khôn nguôi...Xước cỏ kim chân rách/Tim một đời xót đau... (Cỏ dại tôi yêu)

          Những nỗi nhớ rất đổi đơn sơ một màu sim tím bên đồi hay nụ cà tim tím cũng làm anh ngơ ngẫn đắm si mê chút hương nồng tình yêu ngày cũ  lãng đãng  Hoa Cà níu chân ngày lang bạt /Đồi Sim chuyện tình nên khúc hát/ Áo tím xưa mượn lời thuỷ chung/Những con đường đợi mùa bông tím/ Vờn một đời bãng lãng mây bay... (Tím)       

           Hay chỉ lướt qua nhau trên đường đời tất bật mà nỗi buồn vương se thắt trái tim khờ Ghế đá vắng hơi người lỡ nhịp/Mặt hồ hoa súng ngỏ niềm riêng.... (Gởi người qua phố)

          Không chỉ tình yêu tình bạn cũng được anh nâng niu trân trọng trong một lần tìm hài cốt bạn anh ở tận biên cương xa thẳm con tim  anh cháy rát niềm đau Chỉ còn trơ nắm đất màu mây/ Xác thân biến linh ngàn mát thổi/ Cho núi rừng màu xanh vạn cổ/Nâng bạn tay mình nóng buốt tim  ...(Tình đồng đội)

          Trái tim con người thường đau buốt nhưng anh còn nóng buốt nâng hài cốt bạn trên tay mà anh cháy buốt lòng nỗi đau với anh thật lớn nỗi đau của bao người ...

          Với quê hương thì có lẽ dấu thời gian khắc vào anh đậm nhất những hình ảnh thơ như đưa chúng ta về lại miền quê nơi mẹ lam lũ một đời một sương hai nắng nơi cho anh bao kỷ niệm êm đềm ngọt ngào hòa cùng vị mặn của mồ hôi nước mắt...Con tìm về bên mái rạ lều tranh/Vại nước đầu hè  gáo dừa lem luốc/Bậc đá ong cũ  mờ vàng ngấn nước/Gội tắm đêm hè man mác vầng trăng(Tìm về)

          Hình ảnh trong thơ anh bây giờ là cổ tích nhưng sao lại đậm đà đến vậy! Đau đáu đến vậy!Con trở về ray rứt mãi không thôi/Nỗi buồn đọng dấu chân trâu ngõ vắng/Vẫn tháng vẫn ngày bao mùa mưa nắng/Lưng còng nghèo khó đắp đuổi quanh năm(Tìm về)

          Tình quê như dòng sông hiền hòa âm thầm chảy trong anh chảy vào mạch thơ chảy vào câu chữ ngã nghiêng ấm tình chái bếp hiên nhà.Có ai nghĩ rằng nỗi buồn xa quê của anh đọng lại trên những dấu chân trâu nơi quê nghèo nắng gió con đê mái đình bậc đá thân quen thao thức cùng anh trong những canh dài Lối về nắng ấy dỗi quen thân/Quấn quýt chân đê tận rẻo làng/Nhành lá chiêng che mây cánh võng/Nỗi niềm trao gửi  bóng hanh vàng(Tình xưa)

          Quê hương và tình yêu đã làm tâm hồn anh bay bỗng và cũng lắng lại với nỗi nhớ sững sờ có những lúc ta thấy anh bỗng giật mình giật mình với dấu cảm thật vô tư hồn nhiên...Bỗng thương/gàu nước lẳng lơ/ Bỗng đau/ quang gánh em giờ nhẹ tênh/Bỗng thèm/vạt tóc gót sen (Bỗng)

          Rong ruỗi trên những nẻo đường cùng bè bạn cũng lưu dấu những hình ảnh của miền quê mình đi qua bằng góc nhìn riêng của anh ví như lần thăm đảo Cồn cỏ Đảo Cồn Cỏ - quanh con nước phong ba/Ghềnh cheo leo Cua đá bò loang loá/Ráng chiều bủa thềm đảo rì rào sóng vỗ/Dừa cạn tua tủa lá muống biển nở hoa tím bờ(Một ngày ở Hòn Hổ) Hay cái nhìn khác người và ngôn từ trong đoạn thơ này anh viết trên đường đi Gia lai Đèo Lò Xo quanh co trùm bo tay lụa/Vú đá trọc đỏ triền đồi con suối Dăcko/ NgokLinh chập chùng mây tầng trắng quá/Mơ màng đất Quảng đỉnh núi bồng bềnh bay (Hành trình Tây nguyên) Vú đá trọc đọc qua nghe nhẹ nhàng thi vị nhưng rừng đâu rồi là nỗi trăn trở của người thơ. Và đây nữa hồn anh như mở hội vắt võng núi rừng cùng tiếng cồng chiêng nơi xứ mù sương thơ mộng Thác Prenn ngày đêm oà nức nở/Lửa bập bùng vắt võng cồng chiềng ( Prenn tìm nhau)

          Khó có thể viết hết những tình cảm và nỗi niềm ẩn chứa trong thơ anh bởi trong anh luôn ấp yêu một ký ức thật dạt dào nỗi buồn niềm vui bao trăn trở của thời gian đã in dấu vào mảnh hồn đa cảm. Anh đã khắc thời gian vào những vần thơ chân chất mộc mạc nguyên sơ bằng tâm hồn và cả trái tim nồng cháy của mình. Tôi hy vọng với tình yêu của mình thơ Xuân Lợi  luôn lắng lại trong lòng bạn đọc và sẽ bay xa        

                                                                    Đông Hà tháng 8/2010

More...

Cỏ một đời người (Mừng nhà thơ Đức Tiên)

By Mai Thanh Tịnh

 

Trăng hạ huyền tập thơ của nhà thơ Đức Tiên được Trung tâm xuất bản GTVT Miền Trung ấn hành tháng 4 năm 2009

Thật ấn tượng  khi tôi nhận được trong buổi chiều ra mắt tập thơ (10/5/2009)

          Đọc tập thơ  một mạch mặc dầu từng bài thơ của tập thơ này tôi đã đọc qua vài lần nhưng khi đọc lại vẫn thấy sự rung động với một tình cảm dạt dào trong thơ anh

          Nhân dịp nhà thơ Đức Tiên ra mắt tập thơ Thanh Tịnh xin có cảm nhận về một bài thơ trong tập thơ này:

 

Cỏ một đời người

 

           Đức Tiên một nhà thơ đã khẳng định  mình qua tập "Tự tình"và nhiều bài thơ hay  đăng trên nhiều tạp chí. là một nhà thơ dân dã bình dị anh viết bằng sự rung cảm của trái tim ngập tràn yêu thương tình quê hương đất nước con người và đôi lứa.

          Trong rất nhiều bài thơ hay của anh Thanh Tịnh rất thích bài thơ với cái tựa  giản dị mà  thấm đẫm chất thi ca "CỎ"

          Nói đến cỏ

ai cũng có thể hiểu đơn giản rằng là một lọai thực vật bình thường vô hồn.Nhưng qua thơ Đức Tiên Cỏ không còn là một loại thực vật vô tri nữa mà là một hình tượng cao đẹp gói trọn cả một kiếp nhân sinh

          Những lời tâm sự thật dung dị mà không phải ai cũng làm được khi trong mình không có một tình yêu và một tâm hồn thi sỹ. Đức Tiên Tâm sự với cỏ một cách chân thành như nói với chính mình trong những lúc buồn  không thể trao gửi cùng ai những lúc như vậy anh lại về với chính mình là "Cỏ"

                          Những lúc buồn ta muốn về bên cỏ

          Ta muốn về bên cỏ muốn về để tìm sự thanh thản của một đời tránh xa những xô bồ của vật chất đời sống thường ngày tìm  bình yên  tìm lại cái trinh nguyên tuổi thơ của mình trong cỏ

                          Những lúc buồn ta muốn về bên cỏ

                          Cỏ vỗ về ta như mẹ thuở ấu thời
                          Dịu êm gió sóng
                          Mây trời chơi vơi

          Với Đức Tiên anh nơi sinh ra của anh từ đồng quê nghèo khó nơi mẹ đưa nôi như cỏ mãi xanh tươi tình yêu quê hương được anh gởi gắm qua cỏ một cách dung dị chân chất của một người con nặng lòng xứ sở...

                          Ta không buồn nữa cỏ ơi !
                          Cỏ xanh non cho ta mát lựng
                          Những bình minh đường làng đưng đững
                          Gánh mạ ra đồng cỏ nháy mắt chào ta
           Vẫn những lời tâm sự ấy Đức Tiên biểu đạt sự trưởng thành của con người cỏ vẫn bên ta cỏ là bạn một đời.Hình ảnh cỏ nháy mắt chào ta thật đơn giản trong một câu thơ bình dị nhưng thật đẹp biết bao.Cái nháy mắt của cỏ như muốn nói sự chân thành của tình bạn tình yêu của người thân chào nhau qua cái nháy mắt thân thương.Cái thân thương ấy được Đức Tiên đưa vào trong thơ một cách nhẹ nhàng trìu mến

                          Ta mệt nhoài đường cày tháng ba
                          Ngã bờ cỏ êm sức ta trở lại
                          Chỉ cỏ thôi biết chiều người dầu dãi
                          Con bò vàng so lưỡi liếm đầu ta

          Con bò vàng vô tư liếm đầu cỏ lại được anh đưa vào thơ như một sự nhẫn nại mà ân cần âu yếm đẹp làm sao. Sao cỏ mới hiểu sự dầu dãi của người lao động nâng đỡ người lao động trong lúc mệt nhọc vậy.Đó chính là tấm lòng thương cảm người lao động của anh đã gởi vào trong cỏ.Và cũng từ cỏ mà ra cũng từ cỏ đã thổi vào anh cái tình yêu thật trong sáng tình yêu của chính anh

                          Duyên em xưa từ cỏ mà ra
                          Để không nguôi lưỡi liềm em mười tám
                          Con sáo ta nuôi biết nói lời thương cảm
                          Châu chấu cào cào từ cỏ sinh sôi

           Có phải chăng cái lưỡi liềm mười tám của em đã cứa  đời anh cho một đời anh vấn vương duyên cũ với sự chứng giám của cỏ.Hay tình yêu thật đơn giản chỉ từ một thời cắt cỏ chăn trâu...Cái tình yêu cô đọng cho con sáo không thể sang sông nói lời ly biệt mà cất cao giọng yêu thương chân chất một đời.
                          Ta không còn buồn nữa cỏ ơi !
                          Tình cỏ trong ta thầm thào lặng lẽ
                          Cỏ biết cho phận mình thấp bé
                          Nên suốt đời nào dám lấn chen 
           Cứ một khổ thơ là tác giả lại trút cạn bầu tâm sự cùng cỏ.Cỏ thấp bé ta thấp bé không lấn chen thật đáng trân trọng cái sự lặng lẽ của cỏ không phải là chấp nhận mà đó là lòng vị tha lòng bao dung vô hạn

          Càng đọc ta càng thấy sự tinh tế trong cỏ càng óng ánh toát lên cái thanh cao...

                          Ta hết buồn và thấy yêu thêm
                          Màu cỏ biếc nuôi đời ta dầu dãi
                          Rồi một mai ta về trên đồi bãi
                          Cỏ sẽ che ta viên mãn ngàn đời...  
          Ta hết buồn!Cảm ơn cỏ đã cho con người hết buồn và càng thêm yêu đời hơn.Trong gian khó dầu dãi cỏ vẫn luôn bên ta vẫn chung thủy với ta cho dù bao thăng trầm dâu bể cho đến lúc ta rời khỏi kiếp nhân sinh này về cỏi vĩnh hằng

          Trên đường đời con người bon chen tất bật rồi tất cả đều trở về cát bụi.Thật đơn giản chỉ cỏ thôi chỉ có cỏ mới theo ta đến tận vô cùng...

          Cảm ơn nhà thơ đã cho chúng ta chiêm nghiệm một đời người chỉ qua cỏ mà thôi.

          Cỏ một đời người...

                                                           Thanh Tịnh 10/5/2009

Một số hình ảnh ngày ra mắt tập thơ Trăng hạ huyền của nhà thơ Đức Tiên

 Xuân lợi Lê Diễn Trần ĐThành PVQuang Đức Tiên Văn Tuấn Cao Hạnh LVHoan La Thanh Hiền Trần Tích Ng.Hữu Quý

Văn Tuấn Thanh Tịnh Lê Diễn TĐ Thành PVQuang Đức Tiên Cao Hạnh Lê V Hoan La Thanh Hiền Trần Tích Ng hữu Quý

Chúc mừng

 

Đức Tiên bên lão nhà thơ Lê Văn Hoan

Bạn tặng hoa chúc mừng

Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý(Tạp chí VNQĐ)tặng hoa

Nhà thơ Phan Văn Quang tặng Hoa

Xuân Lợi tặng hoa

Thanh Tịnh tặng hoa

Đức Tiên tặng thơ nhà thơ Nguyễn Hữu Quý

More...