Sign up

Thêm một mùa Thu

thanhtinh | 31 August, 2008 11:47



 

Thêm một mùa thu


Tôi tìm mảnh thu xưa

Ngậm ngùi quệt chơi vơi
Dán lên mùa thu mới

Hoen úa rũ không lời


Gió cũ về thoảng vội

Nắng già nhăn nheo phơi

Mưa xưa lăn bối rối

Lá nhớ gì chông chênh


Lơ thơ mành rẻo lạnh

Chút xanh trời ởm ơ

Èo uột  nắm mây thừa

Thoảng hồn giấc thu xưa


Thêm một  mùa thu nữa

Thêm một mùa em xa

Một mùa tôi thay lá

Hạt tình chẵng phôi pha

                       8/2008

Gửi em miền gió cát

thanhtinh | 28 August, 2008 10:10



 

Gửi em miền gió cát


Em trườn bước đôộng Rú Làng* vút ngát

Gió ngược chiều tóc rối  cỏ nắng chan

Trạng cát rang bàn chân gầy bỏng rát

Đôi vai thon kỉu kịt gánh vô vàn


Miền gió cát quê neo màu nắng

Mặn da em tràm chổi hoang sơ

Chuôi Môốc,Chuôi Mây* -  hoa mua nở

Nguyên thủy sắc hương cây cỏ thầm ghen


Rú quê mùa loài hoa bẽn lẽn

Mộc mạc rìa làng hé nụ tươi nồng

Đất khô cằn cho màu phêu phổng

Nước trằm soi -Uốn gợn gợi đường cong


Tôi gặp em  thời gian gió thoảng

Phải lòng nhau - Chết lặng mắt thiên thần

Vắng hồn khôn - nụ cười lẩn thẩn

Thoáng hương đồng miền gió cát lên men

                                           8/2008

*Những địa danh của làng Cu Hoan

Anh Hồ Tỉnh Tâm Tặng thơ

 
  1. Trưa ni buồn buồn,thẩn thơ thơ thẩn cùng với mạng hoài cũng chán, gởi tặng TT bài thơ cũ đọc chơi nhen!

NẮNG PHA LÊ
Hồ Tĩnh Tâm
tặng Mai Thanh Tịnh

Tưởng chừng như có thể
Gỏ vào từng sợi nắng
Để nghe
Lanh lảnh âm thanh
Dội xuống lời con tim hóa đá

Nắng pha lê
Nắng từ mắt em
Buông thả từng chùm văn vắt
Chạm vào nhau
Chạm vào cuộc đời
Rung ngân thành giai điệu
Yêu nhau
Đi gặt nắng pha lê
Dệt thành nỗi nhớ

Bài hát tự lòng ta
Dồn dập nắng pha lê tiết tấu
Người yêu dấu
Sợi sợi đàn rung ngân
Nắng pha lê nắng lụa
Mềm như ngực như môi
Nối mãi cuộc đời
Dài theo bản tình ca của nắng

Chừng như tất cả
Thế gian này
Được dệt từ từng sợi nắng pha lê
Em hãy thả
Từ thẳm sâu tâm tưởng của em
Về thế giới muộn phiền
Và ăm ắp niềm vui
Những sợi pha lê nắng
Anh sẽ dệt
Nỗi buồn anh thành hạnh phúc cho em

HTT


Tại sao?

thanhtinh | 25 August, 2008 22:07



 

Tại sao?


Một ngày ta chợt nghe

Tình trần chú bê non be be...

Lên rừng ,xuống biển

Non tơ mất còn, ẩn hiện

Xa vô cùng từ đáy  nhân gian

Cao ngút ngàn của cái tôi - lận đận

Trên dưới ,trong ngoài chỉ chút phô trương

Ai giận?
Ai thương?

Ai buồn?

Ai hạnh phúc - một đời không đếm xỉa

Rồi lừng khừng - hoang phế riêng ta

Nổi đau

Cồn cào

Lao đao

Vẫn vậy - truyền thuyết xưa rồi

Tại sao?

Nhưng vẫn muốn

Tại sao?

                               8/2008

EM GIẬN

thanhtinh | 21 August, 2008 20:31


Em giận

 

Em giận

Trăng buồn đi ngủ sớm

Gió nhỡn nhơ quán vắng thâu đêm

Chớp giông trời lặng yên không tiếng sấm

Mây dỗi hờn lận đận cơn mưa


Em giận  

Đêm dài thêm nữa

Ngày buồn tênh gãy góc nụ cười

Con chim sâu quên chuyền cành bưởi

Nhện giăng tơ bỏ mặc con mồi


Em giận  

Biển chiều ngây ngất sóng

Cuồn cuộn xô con nước lạnh lùng

Vỗ nát giấc mê đời - cay đắng

Mặc dã tràng gùi cát lấp mênh mông


Em giận

Vu vơ chao nước con chuồn chuồn

Nắng mưa - vội vàng sớm muộn

Bùng nhùng rối rắm sợi buồn   

Ra vào đếm bước 
          tiếng dài thở buông
 
Em giận...                                 
                              8/2008

Say

thanhtinh | 19 August, 2008 18:37



 

       Say


Nâng chén

Cho trời say chếnh choáng

Lâu đài nghiêng đổ tan hoang

Nước sông hồ tràn trăng lênh láng

Đường về nhắm mắt thênh thang


Nâng chén nữa

Cho đời say lảo đảo

Thần tượng kia mếu máo thậm thào

Rách nát tềnh toàng thế nhân lơ láo

Lối về -chân bước trăng sao


Nâng chén nữa

Cho tình say lũ khũ

Mộng vàng chỉ cánh phù du

Bướm trăng nhung nhớ ngủ khật khù

Tơ hồng từng mảnh rớt vào thiên thu


Nâng chén nữa

Ta nâng thêm chén nữa

Cho đất trời chẳng nhớ là ai...

                         8/2008

Đông Lâm tự - Nét đẹp văn hóa

thanhtinh | 17 August, 2008 11:19


Đông Lâm tự - Nét đẹp văn hóa

100_0255-1.jpg picture by kulrin


Chùa Đông Lâm (trước đây là Hoan Sơn Tự) ở làng Cu Hoan xã Hải Thiện huyện Hải Lăng tỉnh Quảng Trị










Là một ngôi chùa cổ được xây dựng năm 1108 cách đây 900 năm.Chùa được xây dựng lại năm 1932 và trùng tu vào năm 2001.Chùa được xây dựng trên nền một quần thể di tích Chăm cổ.





Bên trái chùa là Miếu cầu tự (cầu con của những cặp vợ chồng hiếm muộn)dân ở địa phương còn gọi là Miếu Bà Gằng,bên phải là Miệu Ông và xung quanh là rừng cây trên cát (Rừng cây này được người dân bảo vệ không chặt phá) và rất nhiều dấu tích thời Chiêm Thành.Xưa chùa là nơi sinh hoạt tín ngưỡng cũng như tâm linh của làng.







Chánh điện Thờ Phật hậu liêu thờ vong (Những người không ai thờ phụng)Các ngày Lễ ngày hội đều được Hội đồng tộc trưởng làng chủ trì và điều hành tổ chức,sau này mới chuyển sang cho giáo hội Phật giáo địa phương quản  lý.



Chùa Đông Lâm được đã được công  nhận Di tích Văn hóa cấp Tỉnh Thành phố (Quần thể di tích Cồn Chùa)










          Hiện nay chùa là nơi sinh hoạt của phật tử,các háu oanh vũ,nữ sinh,nam sinh,các cụ các mẹ  cũng như dân làng ngoài con dân địa phương khách thập phương về Chùa chiêm bái cũng rất đông bình quân Lễ lớn chừng hai ba trăm người .Hàng năm ngày Tết người ta thường đến đây đễ xin quẻ xăm đầu năm,xăm ở đây rất linh nghiệm nên Tết Chùa người đông như trẩy hội.





Hàng năm Chùa thường tổ chức các đại lễ Nguyện cầu Quốc thái dân an,Cầu siêu bạt độ cho các anh hùng liệt sỹ,các vong hồn.Tất cả tinh thần vật chất lo cho các việc Phật sự đều do người dân địa phương và khách thập phương cúng dường





          Chính quyền địa phương nơi đây cũng quan tâm và tạo diều kiện tốt cho Chùa hoạt động.Các ngày lễ lớn Lãnh đạo chính quyền cũng về Chùa Đông Lâm thăm hỏi và động viên Phật tử



        Chúng ta cần phải bảo tồn tôn tạo thật tốt các ngôi Chùa như thế này và phát huy nếp sinh hoạt lành mạnh văn hóa mang tính giáo dục cộng đồng cao như vậy bởi đó là nếp sống văn hóa đậm hồn Dân tộc

100_0280.jpg, 2.1 MB

Mùa Vu Lan Phật lịch 2552

Lễ Vu Lan viết về Mẹ !

thanhtinh | 15 August, 2008 19:01


 

Lễ Vu Lan viết về Mẹ !

 

Nhân ngày Lễ Vu Lan  Thanh Tịnh xin kể một vài mẩu chuyện nhỏ về mẹ Thanh Tịnh mặc dù những mẩu chuyện đau lòng là nổi buồn,nổi khổ của mẹ một thời tất cả vì con...


     1-Chuyện mẹ say sắn(mỳ)

Vào những năm 77,78 khó khăn đói kém,làm công điểm một ngày công được khoảng bảy tám lạng thóc,trong nhà thì ba miệng ăn mà chỉ có mình mẹ tôi là lao động,còn hai anh em đều theo học chẵng phụ giúp gì thêm được cho mẹ.Mùa gặt xong treo vằng(hái)là hết gạo,vay mượn ngược xuôi cũng chỉ có chút ít đễ độn thêm vào sắn khoai đâu đũ ngày ba bữa .Khoai sắn là thứ lương thực chính của gia đình,không phải là cơm độn khoai sắn mà khoai sắn độn cơm,ba bốn phần sắn một phần cơm.Nhưng khoai sắn nhà trồng cũng có ít chứ xứ đồng quê chiêm trũng của tôi đất trồng màu đâu có nhiều.Mẹ tôi phải đi mót sắn tận một vùng trung du khá xa khoảng chừng hai chục cây số.Vùng này trồng rất nhiều sắn ,sau khi họ thu hoạch mình mót lại mổi ngày cũng kiếm được chừng vài chục ký,nhưng vùng này nhiều cỏ tranh nên sắn rất đắng,mót về phải bóc vỏ xong ngâm nước mã (nước vo gạo) xong ngâm nước lạnh vài ngày nấu ăn mới đỡ đắng.Một hôm mẹ tôi  nấu luôn sắn mới mót về vì mấy ngày không đi mót nên lượng sắn dự trữ ngâm cũng hết.Nấu xong có được tý cơm mẹ dành cho con nhất là tôi vì tôi con út trong nhà.Mẹ tôi ăn chủ yếu là sắn,anh trai tôi cũng vậy nhưng có thêm một ít cơm,trong nhà tôi ăn sắn ít nhất.Mẹ ăn khen sắn ngon vui vẽ mặc dầu sắn đăng ngắt .Đêm tôi học xong đi ngủ bình thường,đến chừng quá nữa đêm khoảng hai giờ sáng,bổng tôi nghe có tiếng kêu í ới thì ra lúc đó mẹ tôi đang say sắn.Mẹ tôi nôn thốc nôn tháo mặt xanh nhợt nhạt,tay chân rệu rả không nói được câu gì chỉ vẩy vẩy tay làm dấu gì đó.Anh trai tôi mở cái sập đễ lấy đậu xanh cho mẹ uống đễ giải say,nhưng khi anh nâng cái nắp sập khoảng mấy ký vậy mà không nâng nổi ,tôi thấy chân anh tôi quỵ xuống thì ra anh cũng bắt đầu say .Tôi quýnh quá loay hoay lấy đậu xanh giã cho mẹ và anh uống mà cứ nhầm thứ này sang thứ khác,cuối cùng cũng tìm được đậu làm cho mẹ và anh uống.Thật may là một lúc sau mẹ và anh tôi  tỉnh được.Thật hú vía may mà tôi ăn ít nhất nên không say chỉ mệt một chút thôi.Sáng dậy mẹ tôi bảo "may mà nó ăn ít chứ không thì chết cả nhà".

Tôi xót xa thương mẹ nhưng cũng chẵng biết làm thế nào được vì đang còn đi học chỉ biết tự hứa với lòng mình cố gắng thật nhiều đễ mẹ khỏi phải ăn sắn,ăn khoai...một điều ước bình dị thôi

Điều tôi hứa tôi đã làm được vậy mà bây giờ cơm ngon,canh ngọt thì mẹ tôi không hưởng được đến bữa động viên thậm chí còn làm dữ với mẹ tôi nữa cũng chỉ gắng được hai lưng bát...

Thỉnh thoảng ở quê ai ra thăm cho ít khoai sắn nấu ăn cho vui bà ăn thấy ngon lắm.Tôi nhìn mẹ hình ảnh mẹ ngày ấy lại hiện về trong tôi,tôi bổng thấy mình đang say...


         2-Mẹ bị kiểm điểm vì tội giấu thịt về cho con

Hồi đó những năm đang làm Tập đoàn(thời chưa có HTX) Thỉnh thoảng Tập đoàn có tổ chức cho các đội cấy,đội cày...ăn bồi dưỡng nhất là vào những lúc thời vụ cao điểm.Miếng ăn thời đói kém đó quan trọng lắm vì tất tật thứ gì cũng thiếu từ cơm, gạo đến thịt ,đường,mỡ,bột ngọt .v.v...

Hôm đó cao điểm vụ cấy Đông -xuân,Tập đoàn tổ chức cho tổ cấy bồi dưỡng ,cũng như mọi lần mẹ tôi cùng rủ thêm mấy chi em nữa trong tổ cấy cùng ngồi ăn một mâm đễ cùng nhau không ăn thịt đễ dành giấu thịt mang về nhà cho con.Mấy bà mẹ ngồi vào mâm đễ ăn ,việc đầu tiên là có bao nhiêu thịt các bà dồn hết xuống bên dưới lớp lá chuối lót mâm rồi mới ăn ,chỉ ăn xôi với muối mè(vừng)và nước xáo xương thôi quấy quá gì đó cho xong bữa (hồi đó không phải dọn đầy đũ bát dĩa như bây giờ chỉ có cái mâm lót lá chuối một bên đơm xôi một bên đơm thịt).Bữa ăn bồi dưỡng xong các bà mẹ nháy nhau đem số thịt giấu được sang nhà bên cạnh đễ chia nhau về cho con.Không biết thế nào bị ông giám sát của Tập đoàn bắt được thế là tối hôm sau họp Tập đoàn tất cả các bà mẹ đều phải đứng lên kiểm điểm trước Tập đoàn trong đó có mẹ tôi vì lý do làm sai chủ trương của tập đoàn(Vì chủ trương của tập đoàn là bồi dưỡng cho người lao động thôi).Khi họp xong về mẹ tôi kể lại và nói "Họ kiểm điểm thì kệ họ miễn là mấy đứa con có được miếng thịt ăn là được, kiểm điểm chứ có bỏ tù cũng vậy thôi còn ăn vậy ai nuốt nổi"và không quên hé một nụ cười hiền hậu với con

Đến hôm nay tôi vẫn còn nhớ như in câu nói và những miếng thịt của mẹ đễ dành .Trong lòng chỉ biết thương mẹ và yêu quý mẹ vô vàn!


100_0280.jpg, 2.1 MB

Thanh Tịnh Vu Lan mậu tý

Em & Tôi

thanhtinh | 13 August, 2008 12:44



   

Em & Tôi


Em

Đã quên...

Hương bùn đồng quê sâu lắng

Ngứt lá vu vơ e thẹn đêm trăng

Cọng rơm vàng hây hây ngậy nắng

Bóng chiều vương sau lũy tre làng


Đẹp lắm

Một thời trinh trắng

Tím bằng lăng trao gởi dại khờ

Xuýt xoa cành phượng hồng nho nhỏ

Nụ hôn đầu bẽn lẽn cháy giấc mơ


Tôi...

Ấp yêu

Muôn vàn nổi nhớ

Điệu đàng thoảng gió hương xưa

Cổ thụ già  trái tim đôi lứa

Vòng tay thưa rực lửa mùa đông 

Dấu ái  gầy  mưa về cháy bỏng


Biết rằng...

Tình xưa  muộn mằn  vô vọng

Thảo nguyên xanh một bóng ngựa hồng

Con sóng ngu ngơ miệt mài bờ biển vắng

Hát miên man gió ngàn phiêu lãng

Tôi vẫn tìm đến cuối nẻo đêm hoang...

                             8/2008

Tháng bảy con về

thanhtinh | 11 August, 2008 21:07



 

Tháng bảy con về


Nhớ ôi da diết thuở còn thơ

Quê ta tháng bảy nước qua bờ

Cá rô Mẹ dủi  cơm gạo bát

Mặn lắm tình quê chẵng phai mờ


Chuông chùa trầm buồn con nhớ cha

Khi Người đi mãi - con  ê a

Khóc tủi bên lời xưa mẹ kể

Tháng bảy con về nghe xót xa


Lất phất bên rào mấy giọt thu

Áo cơm ngàn dặm- thiếu lời ru

Hòa giữa trời quê hồn man mác

Hoa nở trong con- tiếng chim gù

                          8/2008

CHÚC MỪNG NHÀ THƠ PHAN VĂN QUANG - thơ* Quán NET vắng anh

thanhtinh | 10 August, 2008 21:14

Thanh Tịnh Xin CHÚC MỪNG anh Phan Văn Quang



Quán NET vắng anh

 Tặng anh Phan Văn Quang (ngẩu hứng)


Có ai biết ai ngờ
Trong giới Bờ lốc gơ*

Cần mẩn chú ong thợ

Xây ngôi nhà ước mơ


Áo cơm  còn nặng nợ
Thoảng  hồn  mấy vần  thơ

Quán Nét bàn phím mờ

Tủm tỉm đám trẻ thơ



Ngày mai quán Nét vắng

Đám trẻ hỏi ông trăng

Đâu rồi ông tóc trắng

Rưng rưng lệ hai hàng    
                         10/8/2008

*Blogsger



Nhà văn Xuân Đức đang trao quà cho nhà thơ Phan văn Quang
Thuý Sâm- Đức Tiên - Thanh Tịnh - Trần Bình ( trái sang )

Lễ trao quà tặng !


Như thông báo của nhà văn Xuân Đức,chủ nhiệm câu lạc bộ Blogs TRÚC SƠN TRANG, Chiều nay 10-8-08, Tại nhà riêng nhà thơ Phan Văn Quang ,Phân hội trưởng PHVHNT QT, lễ trao quà tặng đã được tiến hành .

  Trước đông đảo thành viên câu lạc bộ ,nhà văn Xuân Đức đã trao cho nhà thơ Phan văn Quang chiếc máy vi tính trị giá trên 5 triệu đồng. Đây là quà tặng của nhiều bạn bè góp giúp cho nhà thơ .

 Trong niềm xúc động và mừng vui,nhà thơ Phan văn Quang đã có lời cảm ơn chân thành và sâu sắc đối với bè bạn gần xa !

 Buổi lễ diễn ra đầm ấm ,giản dị ,vui tươi và phấn khởi !


Dưới đây là một số hình ảnh chính của buổi lễ :


Nhà văn Xuân Đức tặng hoa cho nhà thơ



Đức Tiên tặng hoa




Thanh Tịnh tặng hoa


Trần Bình tặng hoa
   


Thúy Sâm tặng hoa


Nhà thơ Phan Văn Quang đang pots bài đầu tiên ở nhà(thường PVQ ra quán NET)
 

 

Đọc nhật ký

thanhtinh | 10 August, 2008 10:30


   

Đọc nhật ký


Khói thuốc ngẩn ngơ

Lất lay đêm dài hao nổi nhớ

Níu thời gian trở về ngày cũ

Ngậm ngùi năm tháng mịt mù ngút xa


Gởi nhớ - mây không bay

Nhờ tìm - sao không nhấp nháy

Hỏi trăng - trăng đã hao gầy  

Gió sầu ngây ngất đắm chìm cơn say


Buồn mở trang nhật ký

Cũ rích một thời mộng mị

Úa vàng lời ước hẹn rồi

Ẩm mốc lên men câu ngọc ngà thơ dại


Đọc cũng chẵng thấy thừa

Vẫn giống như xưa...

Chỉ khác - thêm một lần đọc nữa

Và một lần buồn nhớ người xưa...

                               8/2008

MƠ TIÊN

thanhtinh | 09 August, 2008 09:26


  

Mơ Tiên

Đến ngày chàng thiếp hẹn về*

Duyên Tiên vạn kiếp phu thê tương phùng

Sông Ngân,Ô thước thẹn thùng

Ngưu Lang Chức Nữ mặn nồng trầu cau

Cầu vồng nũng nịu mấy màu

Lệ nao mừng tủi mưa ngâu tần ngần

Rơi  chi mấy giọt ái ân

Xót xa duyên nợ - tình trần vấn vương

Nhân gian mổi mảnh mổi đường

Tình xa nức nỡ - giọt sương má hồng

Rung rung mấy sợi tơ lòng

Tương tư -  rạo rực bềnh bồng mơ Tiên

                             8/2008

*:Ngày mùng 7 tháng7 hàng năm theo truyền thuyết

Ngưu lang được gặp Chức Nữ

EM QUA ĐỜI TÔI

thanhtinh | 07 August, 2008 17:52


 




Em qua đời tôi


Em qua đời tôi

Ngọn gió thoảng vô tình

Làn khói mỏng mong manh

Tan nhanh - quay cuồng tôi bão tố


Em qua đời tôi

Cơn mưa dầm cuối đông

Rả rích âm u lạnh lùng

Dai dẳng - não nề tôi mưa hạ


Em qua đời tôi

Dòng sông hờ hững

Êm ả xuôi biển Đông

Ngàn đời - bạc đầu tôi sóng vỗ


Em qua đời tôi

Màn đêm u tịch

Đời hoang liêu vắng lạnh

Đeo đẳng - mơ hoang tôi miền cổ tích


Em qua đời tôi...
              8/2008

3dab.jpg, 594 KB

Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng...

PHÔN

thanhtinh | 06 August, 2008 07:17


 

Phôn


Đêm nghe mưa
Sụt sùi phôn ướt sũng

Ngậm ngùi mưa đổ vội vàng

Sóng nấc nghẽn-thậm thào loang nước

Nhạt nhòa ướt đẫm đêm hoang


Vắt khô bớt nổi sầu khắc khoải

Đổ về dòng sông cũ gieo neo

Dòng yêu thương - vợi thẳm bến nghèo

Đường tơ nghe tim chùng nức nỡ

Bâng khuâng nối từng sợi nhớ

Giăng qua đời lặng lẽ phôn xưa ...
Mắc vào giọt sầu tan vỡ

Vỗ về em  giấc ngủ thật thà

Sóng dứt chừng lạnh ướt - mưa xa                                   8/2008

Tìm Ta

thanhtinh | 03 August, 2008 21:50


 

Tìm ta


Đêm vỡ giấc...

Hồn rả rời

Mình ta lặng lẽ nẻo đời tìm ta

Tìm ta trong giấc mơ hoa

Có còn mãnh vỡ

Thật thà ngày xanh

Ta tìm ...

Tìm chút mỏng manh

Thăng trầm một thuở thác ghềnh lãng du

Tìm ta...

Bến đợi mịt mù

Lơ thơ một bóng gật gù cơn say

Ta tìm một nửa mảy may

Tình xưa...

Thấp thoáng luống cày bùn quê

Tìm ta ray rứt đam mê

Miền thơ túng bấn nảo nề vần câu

Thôi thì tìm góc giải sầu

Viết bài thơ gãy cong câu lạc vần

                                  7/2008

Tiếng chuông chùa

thanhtinh | 02 August, 2008 22:44



 

Tiếng chuông chùa


Diệu thẳm tiếng chuông chùa

Ru nảo hồn đêm mưa

Bềnh bềnh đời dải lụa

Mênh mênh sợi gió đùa


Ta mê mãi bốn mùa

Bể đời nổi chát chua

Lênh đênh  miền sóng cã

Bến lành khóc già nua


Vật vờ chốn ngu ngơ

Nửa đời ta mang nợ

Phạc phờ trắng giấc mơ

Tâm tịnh ngã ơ thờ


Mất còn mưa bóng bóng

Chuông vợi trầm - tinh không

Giàu sang - mành tơ mỏng

Hồn phảng gió- lông hồng

                   01/8/200898644-Untitled-2.jpg, 36 KB

Mẹ của con

thanhtinh | 01 August, 2008 15:20


   Kính Mẹ
Chúng con những đứa con yêu quý của mẹ.Ba chúng con mất sớm từ thuở chúng con còn đứa lớn 4 tuổi đứa nhỏ 2 tuổi.Suốt cuộc đời mẹ hy sinh tất cả vì chúng con.Cày cấy đồng sâu lam lủ một mình nuôi dạy chúng con thành người.Mẹ muôn vàn kính yêu của chúng con là bông hoa súng trên đồng quê chiêm trủng.Làm thế nào chúng con đền đáp được sự hy sinh của Mẹ.Chúng con chỉ cố gắng sống thật tốt và làm thật tốt những gì Mẹ hằng mong muốn.Mùa Vu Lan lại về chúng con kính chúc Mẹ một mùa Vu Lan an lành,sống lâu trăm tuổi cùng con cháu
            
Mẹ của con

                 Kính tặng: Mẹ nhân mùa Vu lan Mậu tý


Vết chân chim vẽ quầng mắt mẹ

Trắng mái đầu lặng lẽ thời gian

Nước mắt, khăn tang...

Phận thiếp với chàng

Đèn dầu canh khuya nửa đời hoang lạnh

Mẹ là cha đũa lẻ cong oằn

Nứt nẽ  khô cằn tiếng ầu ơ

Thuở chiến tranh quê hương ly loạn

Hai anh em tài sản mẹ gánh theo

Mẹ ngon củ nần củ éo

Chén ngon chén ngọt đễ dành con

Sáng đường con mắt mẹ đêm mòn

Cho hôm nay cây đời bùi ngọt

Con hái trái lành ươm hạt ngày mai

Tình mẹ ôi ! vô bến vô bờ

Từ bùn quê hoa đời vẫn nở

Bông súng trên đồng mẹ của con

                       Mùa báo hiếu 2008