Người cựu binh

By Mai Thanh Tịnh

 

          Người cựu binh

                              Truyện ngắn: Mai Thanh Tịnh

 

          Quán giải khát bên đường buổi chiều vắng khách chỉ có một mình anh chủ quán ngồi tư lự mắt nhìn về phía núi xa xăm nét suy tư trầm mặc hiện rõ trên gương mặt rám nắng pha chút phong sương của anh...

Nói là quán là quán cho nó oách nhưng thực ra chỉ có một cái giàn làm bằng tre thấp lè tè bên trên phủ lá dừa một cái xe nước mía cũ vài bộ bàn nhựa và những dụng cụ đơn giản vừa đũ cho cái nghề tạm bợ vệ đường mà thôi.Chủ quán là một người lính đã từng chiến đấu ở chiến trường biên giới phía bắc chống quân Tàu bành trướng xâm lược.Ngày nhập ngũ anh vừa tốt nghiệp cấp ba xong thi Đại học nhưng chưa có giấy báo kết quả. Nếu có lệnh tổng động viên toàn quốc thi bây giờ có lẽ anh đã là thầy giáo vì anh có giấy báo trúng tuyển vào trường Cao đẳng sư phạm Huế sau khi nhập ngũ chừng một tháng... Lúc xuất ngũ trở về anh cũng định đi học nhưng do điều kiện kinh tế gia đình khó khăn nên đành thôi và cứ thế anh theo việc làm ăn đó đây xuôi ngược bươn trải lắm nghề nói chung là cuộc sống cũng không đến nỗi .Hơn ba năm nay anh bị mang một  căn bệnh nặng khó chữa cứ đi viện thường xuyên nên kinh tế càng lúc càng khó. Vì sức khỏe không tốt nên chuyện ngược xuôi lắm nghề nhiều việc cũng lực bất tòng tâm vậy là cái quán nước mía giải khát này ra đời. Có lẽ là tất cả những gì lúc này anh có thể làm được...

Mấy ông cựu chiến binh xã ghé vào quán. Một ông tay vừa kéo cái bàn về phía gốc cây bàng để tránh ánh nắng chiều vừa gọi to "Cho thùng bia Huda anh ơi! ". "Dạ ! các anh thông cảm chờ tôi một tý" anh chủ quán tươi cười nhẹ nhàng đáp vừa đứng dậy lấy ly và bia cho khách.Có lẽ hôm nay sau cuộc liên hoan buổi trưa mừng thành công buổi gặp mặt các cựu chiến binh tổ chức thường niên của xã các vị lại muốn thêm chút thời gian vui vẻ nên ghé quán cóc làm thêm mấy ly bia nữa để ôn lại chuyện xưa

          -"Nào! Nâng ly chúc mừng ngày chúng ta hội ngộ!"

Một người trong số họ tay nâng ly bia ngang mặt hô to.Mọi người cùng nâng ly lên hưởng ứng  "nào! zdô" tiếng canh cách từ những chiếc ly chạm vào nhau hòa lẫn với tiếng ực khà và tiếng cười nói hơi khê mùi men nhưng rất lính làm cho cái quán đang vắng hiu rộn ràng hẳn lên...Các câu chuyện một thời chinh chiến càng lúc càng rôm rã.Nào là "chiến trường Khe Sanh ác liệt"nào là "những khắc nghiệt ở chiến trường Campuchia mùa khô"...Cứ thế các cựu chiến binh càng uống càng hăng không ngớt kể lại những chiến tích của mình một thời...

Phía góc quán anh chủ quán ngồi trầm tư hình như anh chẳng để ý gì đến câu chuyện của bàn kia nữa khi hình ảnh những ngày khốc liệt ở chiến trường Hà Giang mồn một hiện lên trước mắt anh. Những ngày anh là người lính trực tiếp chiến đấu kham khổ nằm chốt bám trụ giữ gìn từng tấc đất của Tổ quốc.Giờ ngồi đây anh nghe như có tiếng đạn pháo đâu đây của những ngày ở ngã ba Thanh Thủy nơi có những cái tên rợn người như "Ngã ba cửa tử" "Cối xay thịt".v.v.bởi cái chiến trường này đạn pháo địch cày xới từng ngày từng giờ. Không còn một cọng cỏ không còn dấu hiệu sự sống.

Hồi đó cứ một năm anh phải lên tuyến đầu ba lần mỗi lần chừng hơn hai tháng sau đó được về tuyến hai huấn luyện và nghỉ ngơi.Có lẽ không thể nào kể hết những gian khổ của thời gian ở chiến trường Thanh Thủy .Lính chúng ta đóng quân trong các hang đá .Những hang đá nổi tiếng như Hang Dơi hang Giữa.v.v..Mùa đông trời rét nằm trong hang đá năm ngón tay chụm đầu không được. Không có ánh nắng và thiếu rau xanh nên ai cũng bủng beo nước da xanh bợt chân tay thì phù thủng móng chân lũ chuột gặm gần hết.Rau ở đây là đặc sản vì đường tiếp tế thực phẩm rất khó lính ăn rau rừng mà rau rừng cũng phải đổi bằng máu và nước mắt.Những cây rau Rớn Môn dại ở suối Thanh Thủy là món rau chính.Rau Rớn thì ngon nhưng Môn dại thì khỏi phải bàn chuyện ngứa lính ngâm nước muối ninh nhừ bỏ than khữ rồi nhưng ăn cũng ngứa toe cả miệng.Vì tìm rau mà đồng đội anh cũng có người đã vĩnh viễn ra đi. Chiến trường thật ác liệt núi đá đạn pháo cày xới trắng xóa như những lò nung vôi.Trước đó ở đây là nông trường chè từng đồi chè xanh tít tắp nhưng khi cuộc chiến xãy ra thì chỉ còn trơ đá và vôi...

" Cho thêm thùng Huda nữa anh ơi ! " tiếng gọi cắt ngang dòng hồi tưởng của anh."Dạ" anh đứng dậy lấy thêm thùng bia cho khách...Vừa đến bàn một ông trong bàn đứng dậy bắt tay anh và kéo anh lại " mời anh một ly chứ! Anh cũng là cựu binh mà ! "."Cảm ơn anh! Tôi bị bệnh nên đã bỏ bia rượu hơn hai năm nay rồi anh ạ !" Trả lời nhẹ nhàng rồi Anh lặng lẽ lui về góc quán nơi anh ngồì lúc nãy. Lòng anh bỗng thấy nỗi buồn trào dâng vô hạn khi nghĩ về câu nói vô tình của một người cựu binh kia " Anh cũng là cựu binh mà !"câu nói ấy cứ xoáy sâu vào trái tim anh trái tim một thời đầy nhiệt huyết không biết buồn không biết sợ xem sống chết vô thường kiên định không lùi bước trước quân thù vượt qua nỗi nhớ nhà nỗi nhớ người yêu để hoàn thành nhiệm vụ của mình nơi chiến trường Thanh Thủy. "Không là cựu chiến binh ư ! " câu hỏi cứ dằn vặt anh câu hỏi này đã dằn vặt anh mấy năm nay từ hôm anh cầm lá đơn xin gia nhập Hội cựu chiến binh và được lãnh đạo hội trả lời rằng "anh không đũ tiêu chuẩn là cựu chiến binh". Không đũ tiêu chuẩn ư! Một người lính ba năm cầm súng trực tiếp chiến đấu tại chiến trường mà không đũ ư! Sao thằng bạn anh cũng nhập ngủ cùng ngày tháng cùng chiến đấu một chiến trường và xuất ngủ cùng một lần lại là hội viên? Anh thực sự chẳng hiểu nổi thế nào nữa."Anh không đũ tiêu chuẩn" câu nói và gương mặt xôi thịt ông chủ tịch Hội cựu chiến binh xã lại lởn vởn trước mắt như trêu anh. Ông cựu Chủ tịch Hội cựu chiến binh là một Thanh niên xung phong thời chống Mỹ.Nếu xét ra thì ông ta không đũ tiêu chuẩn mới phải chứ! Ông ta là hội viên cựu Thanh niên xung phong của xã rồi mà! hơn nữa ông có trực tiếp chiến đấu đâu!.Vậy mà cứ nghênh nghênh cái mặt đắc ý chểm chệ trên cái ghế Chủ tịch hội Cựu chiến binh xã từ ngày thành lập hội đến nay.Ai có quan hệ bà con họ hàng hay có gì đó làm quà thì được cho gia nhập hội còn ai ông ta không thích hay hơi ngang một tí thì cứ phán "không đũ tiêu chuẩn" là xong.Một số người cũng đành lòng theo lệ làng ấy để vào hội nhưng anh thì không anh cảm thấy mình bị xúc phạm khi mình là người lính chưa hề khuất phục trước quân thù chẳng lẽ phải đi bằng đầu gối để vào hội. Anh thầm nghĩ có lẽ những chế độ chính sách của Nhà nước ta đã được đám "Ma làng" này thay đổi hết rồi. Nỗi buồn càng trào dâng trong anh. Thật buồn trong khi tham vào hội cựu chiến binh là quyền lợi chính đáng và niềm tự hào của anh lại được phán quyết theo ý của một số người. Đúng là "Ma làng " thời thượng...

"Cho cháu ly nước mía gói mang về chú ơi" Bé Tý vỗ vào đùi anh khi đã gọi anh hai ba lần mà anh vẫn thừ ra.Anh giật mình "xin lỗi cháu! chú lan man quá không nghe! Thông cảm cho chú Tý  nhé!" anh đứng dậy xay mía  gói vào bịch cho bé Tý."Sao chú không tham gia với các chú cựu chiến binh ngoài kia à!" bé Tý  vô tư hồn nhiên hỏi anh vì cháu đã từng được bố kể về anh.Nó biết anh đã từng là người lính  chiến đấu ở chiến trường phía Bắc. Dấu nỗi buồn cay đắng anh cười nhẹ trả lời  "Ừ! chú không tham gia vì chú bệnh cháu ạ!"."Dạ ! cháu về đây" nói xong con bé xách bịch nước mía chạy vào ngõ xóm...

Anh nhìn theo con bé lắc đầu "Ừ! đúng là con nít " ... Anh cười thầm và lẩm nhẩm một mình "có ai cho vào hội Cựu chiến binh đâu mà tham gia nhỉ! Ừ! Thôi thì mình cứ là một cựu binh vậy!"...

" Cho ly nước mía anh ơi !"...Chiếc cầu dao đóng lên bánh lô lăn tròn những giọt nước mía ngọt ngào lại được ép ra từ những vui buồn của người cựu binh...

                                                                            5/2010

More...

Chùm thơ 3 câu cho mùa hạ

By Mai Thanh Tịnh

 

Chùm thơ 3 câu cho mùa hạ

 

Màu hạ

 

Phượng rực cháy sân trường

Kiêu kỳ Điệp vàng khoe đầu phố

Liu riu Khế góc vườn

 

 

Thuận trời

 

Nam rát mày buổi sáng

Đứng gió rám cháy mặt trưa ...Lặng!

Má chiều đợi nồm lên

 


Cà phê

 

Phố rợp sắc Bằng lăng

Cà phê  buồn nhớ nhành Phượng tím

Giọt nâu rớt mơ màng

 

 

 

Trước biển

 

Sóng vỗ về bờ bãi

Say nắng rừng dương hát vu vơ

Xanh ta nỗi dại khờ

 

                        5/2010

 

 

More...

Đêm cho ngày

By Mai Thanh Tịnh

 

Đêm cho ngày

 

Ngày lặn hụp những câu kinh nhật tụng

Lũ quạ tụm đầu dỗ ngọt xác khô

Sông cạn trơ cá tôm cằn nhịp thở

Đêm lạc hồn cổ tích mẹ Âu Cơ

 

Nắng hỏa thiêu đành đạch câu thơ

Cơn thoi thóp mấy tứ vần vụn vỡ

Tự dối mình dối người bao trăn trở

Nằm nghiêng đêm ác mộng bơ phờ

 

Đóng khung nhìn sớm mai ô cửa

Con đường nhỏ dần hun hút em đi

Đồng đất làng quê bóng cò đâu nữa

Đêm cầu siêu lịch sữ khấn rầm rì

 

Ngày làm ngơ mặt lạnh kiểu tiền

Địa võng lêu bêu lần mò đong đếm

Phù chú  mê cung mịt mù đen trắng 

Cóc kêu đêm vàng mã phố rình rang

 

Bệnh nan y cắn răng ngày dai dẳng

Ngực cứng khô rời rạc tiếng ho khan

Bởi họng đau miệng đành chát đắng

Đêm nghe chuông tịnh độ rớt mơ màng ...

                                          5/2010

More...

Bạn ơi nhớ về*Hội ngộ lớp năm 2010

By Mai Thanh Tịnh

Bạn ơi nhớ về

Viết nhân ngày hội lớp và tặng hương hồn 2 bạn

 

Ta từ đồng chiêm năm xã

Thành con chung một mái nhà

Buồn vui yêu thương quậy phá

Một đời có dễ nào quên

 

Hai mấy năm rồi bạn nhỉ

Chia nhau mùa phượng sau cùng

Vội vàng ngây ngô nhật ký

Cười lem nước mắt môi nồng

 

Tháng tư đến hẹn lại lên

Tụm đầu tóc màu sương nắng

Mấy miền áo cơm  bạn vắng

Rượu nồng hội ngộ vui chung

 

Nỗi đau biền biệt hai thằng

Hai ly cụng vào khoảng lặng

Ngàn thương nhớ gởi suối vàng

Về với chúng mình - bạn ơi!

                         30/4/2010

 

Một số hình ảnh Hội lớp thường niên năm 2010  lớp 12D  PTTH Hải Lăng

 

 

 

 

 

 

Thầy Hàm GVCN lớp 10D Tâm sự với học trò cũ và bắt nhịp cùng hát với thầy nào"Con cò bé bé...."Ngồi gần với thầy Hàm là thầy Từ (bên trái) rất tiếc là khi thầy ngâm thơ không ghi được hình

 

Thầy Lợi GV CN 11Dkhai hỏa chương trình Văn nghệ

Bạn Nguyễn Duy Yên gọi điện chúc mừng  từ Hoa Kỳ 

Gia đình Duy Yên ở Hoa Kỳ

Kỹ sư XD Phước Thiện (lớp trưởng) nịnh người đẹp "Huế thương em hí...."

 

 

Bác Sỹ Hữu Định đâu có thua! "Em ơi! vút lên một tiếng đàn ...."

Ông cử nhân Luật Quang Sỹ cùng Thu Bé đang hát gì nhỉ! "Bởi chúng mình thương...."

Gã chủ nhiệm HTX Phước Điền Khánh Trầm cùng Lý Thy " Tôi hát bài ca ngợi ca cây lúa..."

 

Phó GĐ VPBank Quảng Trị Đức Quốc và BTV QTV Kim Xuân cũng tình quá nhỉ! "Em ơi mùa xuân đến rồi đó!...."

Trưởng CA Minh Đức đâu có một mình 

Nhà chuyên gia Trang trí nội thất Quang Bích và một nửa của mình đang " Hát nữa đi em..."

 Thầy trò vui chung

Chúc mừng hội ngộ

Ông Phó CN HTX Phước Điền Ngọc Song đẹp đôi quá! " Ta đốt lửa cho đồi hoang ấm mãi..."

 

Nhà giáo Nguyễn Khiến cũng không vừa! "Anh muốn sống bên em trọn đời...."

Ông trưởng thôn Ngọc Hiển và người yêu dấu thì sao! " Đường về hai thôn..."

Không chỉ khiêu vũ ông hiệu phó trường PTDTNT này là ngôi sao nhạc nhẹ nữa đó! " Tình yêu có từ nơi đâu!...."

Em ơi! anh hết hơi rồi!

Chúng mình cùng ăn! (Trong ba cô này tôi cũng có phần hi hi!!!)

 

Nào ta cùng uống!

Lớp trưởng công bố giải thưởng năm 2011 cho đơn vị chủ nhà của Hội ngộ 12D năm 2011đượcc tổ chức tại Phong Hòa

Hãy vui lên bạn ơi!

 

 

Bùi ngùi chia tay...Hẹn 30/4/2011 mình lại cùng nhau tại Phong Hòa

 

More...

Chùm thơ bốn câu viết lúc nửa đêm

By Mai Thanh Tịnh

 

Chùm thơ bốn câu viết lúc nửa đêm

 

Dạ khúc

 

Khói lạnh sóng xa buôn buốt hồn
Trùng khơi thổn thức - giấc vấn vương
Ảo thực miên man dày nỗi nhớ
Dạ khúc thầm thì bạc trắng sương

 

Hong cơn mơ

 

Chiếc roi đêm quất hằn vệt nhớ

Mây dỗi hờn lơ lửng trăng thơ

Không gian tĩnh - lạnh lùng nấm mộ

Một nửa ta hong lửa cơn mơ

 

Lan man

 

Lan man vàng võ héo chiêm bao

Nằm đếm buồn nghiêng phía lao đao

Chong mắt đêm đau bờ hư ảo

Sục sạo niềm vui trốn nơi nào

 

Đêm tàn

 

Cơn ngủ mộng du cõi vô thường

Lá vàng lạo xạo lối yêu đương

Tình rỗng nhẹ tênh miền hoang tưởng

Ảo vọng đêm tàn nẻo gió ruông

 

 

More...

Cà phê trưa

By Mai Thanh Tịnh

Cà phê trưa

          Tặng: V3

 

Nắng vàng con mắt tháng ba

 Liu thiu gió ngủ quán trà vắng teo

 

Bìm bìm bờ dậu ỏng eo

Thập thò mấy nụ leo nheo muộn mùa

 

Cà phê say nắng giấc trưa

Lăn tròn giọt đắng - ngọt vừa riêng nhau

 

Mây ơi! Xin chút mưa ngâu

Rưới lên khô hạn bạc đầu phía ta

 

Bằng lăng rưng rức phố xa

Cây si lạc cõi ta bà xanh xao

                                      4/2004

More...

Say trước biển

By Mai Thanh Tịnh

 

Say trước biển

 

Sóng  gọi sóng yêu thương dào dạt

Mù khơi em xanh thẳm chân trời

Mỏi mắt trầm tư úa vàng triền cát

Gió nhẹ vờn thơm hương tóc bờ xa

 

Ánh hoàng hôn đỏ ran màu hạ

Biển dịu êm ta vô cớ  phong ba

Neo bãi ngang ghập ghềnh nỗi nhớ

Vỡ nát chiều men sủi trắng em - ta

 

Vài ly bia con ghẹ óp nhâm nha

Sao say thế cơn say chiều chếnh choáng

Vờn  ngã nghiêng sóng lay hoài vọng

Ta dõi em hun hút nghìn trùng...

                           Biển Mỹ Thủy 4/2010

 

 

More...

Mộng du

By Mai Thanh Tịnh

Mộng du

 

Cơn mộng du lãng tử

Không dấu chân in vỉa cát miền xa

Ảo giác chập chờn

Đom đóm lập lòe rệu rã

Vì sao lạc đàn xiên rơi vòm lá

Vô định lăn tròn theo vệt giông đêm...

 

Không hướng...

Cơn mộng du đâm sầm thực tại

Bần bật run dấu lặng phôi thai

Hiện hữu đầu mùa cơn giông ngai ngái hơi đất

Thoái hóa lồng ngực ngột ngạt ô zôn

Đen ngòm - lả tả những đồng vàng mã

Thoi thóp vô vọng mộng du lịm dần...

 

Bất chợt lóe sáng

Gọi hồn phía nghìn trùng...Em

Phép mầu tình yêu hồi sinh vạn vật

Trong hấp hối chút mơ màng loãng

Cầm hơi cơn mộng du đi về chốn hoang đường...

                                                                              4/2010

 

 

 

More...

Vẽ đồ thị nụ cười

By Mai Thanh Tịnh

 

Vẽ đồ thị nụ cười

           

Gió thì thầm em lời xa xôi miền thơm ngọt

Nắng khiêm nhường giọt lỗ đỗ nhành mai

Chơi vơi hát chơi vơi cười khóc chơi vơi...chơi vơi

 

Nồng mũi  hắt hơi - em nhắc ta hay ráng mây chiều chạm chén

Màu rối ngu ngơ quây ta bốn mặt nhạt màu đêm trơ trống phía không em

 

Cảm giác một nụ hôn xanh đan lên làn môi chín héo

Giả tưởng giang vòng tay ôm bờ vai mịn màng dối lừa cơn khát trăng treo

 

Loằng ngoằng khói thuốc lạc đường giấc ngủ khờ khật đêm hoang

Sờ soạng  cỏ dại chút hương phảng phất cơn mưa nguồn luống cuống

Hò hẹn chết trôi - hô hấp mỏng manh vớt hơi ấm muộn màng

 

Xuân về riêng mùa chưa tới mưa dầm khoảng nhớ oằn cong

Nụ cười ngất ngưỡng vẽ đồ thị hoang tưởng

Ngang dọc vụng về nếp thời gian...

 

 

 

More...

Thăm cụ Nguyễn Tiên Điền

By Mai Thanh Tịnh

 

Thăm cụ Nguyễn Tiên Điền

 

Về thăm Cụ Nguyễn Tiên Điền

Chim gù gọi nắng chao nghiêng câu Kiều

 

Gió ruông vườn cũ xanh rêu

Cây già buộc ngựa cong chiều trở trăn

 

Khánh xưa chạm khẽ còn ngân

Chuông nay khô khốc trân trân tiếng đồng

 

Cụ về yên một bến sông

Nghe câu ví ngắm núi Hồng nhẹ tênh

 

Con còn vạn nẻo lênh đênh

Câu thơ chín héo hồn vênh tháng ngày

 

Nhang trầm xa xót khói cay

Thương thân nghiên bút hao gầy đêm hoang

 

Về thăm Cụ trời mưa giăng

Chạm buồn rơi rụng úa vàng thơ non

                                          

                                                            Hà Tĩnh 3/2010

 

 

More...