Lãng đãng thơ Phan Văn Quang

           Phan Văn Quang

          Lãng đãng thơ Phan Văn Quang

         

          Nhà thơ Phan Văn Quang Phân hội trưởng phân hội Văn học Hội VHNT Quảng Trị đã xuất bản nhiều tập thơ riêng và chung tôi đọc thơ anh cũng khá nhiều từ các tập Ta ôm một nửa đời luân lạc Mưa nắng quanh đời đến các tập thơ tuyển thơ in chung và trên các Tạp chí...Một năm nay tôi lại được đọc thường xuyên thơ anh hơn qua trang  phanvanquang.vnweblogs.com

          Đọc thơ anh tôi càng thấy chất thơ lãng đãng của anh như chính con người anh vậy.anh như chú dế lang thang miền thảo nguyên mùa khô hạn nhưng vẫn dâng đời những khúc hát vô ưu hòa âm vào bản giao hưởng ngọt ngào hương hoa cỏ.Chất lãng đãng trong thơ anh cho người đọc một cảm nhận rất thực hình ảnh thơ rất đời từ góc nhìn thật hào hoa nên cũng chính điều này đã làm cho những vần thơ anh thăng hoa

                      Quán đời

                      Mưa nắng

                      Liêu xiêu

                      Thương câu thơ gửi trăm điều

                      sẻ chia

                                       (Quán đất)

            Ta thấy cái quán đời của anh liêu xiêu dãi dầu mưa nắng nhưng anh thương cho câu thơ và gửi biết bao điều chia sẻ cái thật đã được biểu đạt ở khổ thơ trên rất rỏ nhưng đây cái lãng đãng từ hồn anh bắt đầu buông vào khổ thơ này

                      Một màn sương mỏng ngoài kia

                      Mùa xuân
                      Hoa dại đang chìa môi hôn.

                                            (Quán đất)

            Mùa xuân trong thơ anh mơ màng ngái ngủ từ một làn sương mỏng từ cái chìa môi hôn của hoa dại với góc nhìn thi sỹ lãng đãng như anh mới thấy nụ hôn của hoa dại tuyệt vời thế này. Cũng góc nhìn như vậy mới có một tháng giêng non ngơ ngẫn ấm lòng

                      Và em đến - thắp lòng nhau lửa ấm
                      Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.

                                                      (Ngày cỏ nhớ)

            Hay cái quan niệm về thời gian và mùa xuân lãng đãng như thế này mùa xuân không già không trẻ nữa chỉ có mùa xuân đến mà thôi

                      Mùa xuân không còn trẻ nữa và không già đi.Mùa xuân đang tới .

                      Sự trầm tỉnh không dưng mà có tình yêu không dưng mà xanh nỗi buồn không dưng mà lắng. Soi gương thời gian tóc bạc trắng trên đầu.

                                                     (Không dưng mà rét ngọt)

            Và cũng chính cái nhìn lãng đãng của anh mà những câu thơ của anh như chợt nhòa chợt hiện lúc vu vơ như chẳng biết mình về đâu.Về đâu những áng mây cuối trời phiêu linh vô cớ...Có thật vô cớ không?

                     

                      Dễ gì qua mà để lại sau lưng
                      Nhắm mắt thử - vật vờ ngày thu cũ
                      Mở mắt ra - bóng mây trời vần vũ
                      Là thời gian ngưng lại ở trong nhau

                                                (Thời gian ngừng lại)

            Dù tháng năm vần vũ dù kiếp đời tất bật bon chen tâm hồn thơ của anh vẫn dạt dào những vần thơ vẫn chảy chảy theo mạch nguồn tưởng như vô định nên thơ anh lúc ta nghe như lên thác xuống ghềnh lúc như dòng sông âm thầm xuôi về biển cả và có lúc nghe như như bản tình ca réo rắt giữa bát ngát mây trời nhưng cái chất lãng đãng của thơ anh cứ vẫn như một thứ gia vị độc đáo tạo ra một món ăn riêng và rất riêng không lẫn vào đâu

                      Đời vẫn thực cuống cuồng ôm mộng ảo
                      Ngả ngớn lòng tóc chớm bóng mây bay

                                                       (Vội chiều tóc úa)

                      Hay những câu thơ này

                      Ủ lá nhiều năm để dành lót ổ

                      Đêm dài trăn trở nhợt nhạt câu thơ

                      ...

                      Ủ lá mùa đông không chừa chổ thở

                      Vùi mình trong cỏ - cỏ rối như tơ

                                                          (Ủ lá)

            Có phải chăng cái lãng đãng một đời của anh nên nó luôn hiện hữu trong những vần thơ của anh Viết về quê hương anh cũng vậy

                      Mắt nheo nắng dậy qua ngàn gió
                      Thèm nhìn gốc chuối - mảnh vườn xưa

                                                       (HƯƠNG QUÊ)

            Anh thèm nhìn dù chỉ là một gốc chuối vườn làng mà thôi hay như anh muốn thả câu thơ trên cánh đồng làng với vị mặn mồ hôi với ngọn gió Lào khô khốc nhưng vẫn khát khao miền cỏ mởn chính sự khát khao miền cỏ mởn trong câu thơ này đã làm chúng ta hiểu hơn về chất lãng đãng trong con người anh

               Tôi về thả câu thơ trên cánh đồng làng - vị mặn giọt mồ hôi - nồng nàn
ngọn gió Lào khát khao miền cỏ mởn

                                                              (VIẾT CHO NGƯỜI CÓ TUỔI)

            Hay qua chuyến hành phương Nam những câu thơ nhặt vội dọc đường của anh cũng vậy hình ảnh thơ ngôn ngữ thơ vẫn hoang dã   khói sương cái nhìn của anh vẫn thật độc đáo ví như anh nhìn hoa Dã quỳ và thông trên đường lên Đà Lạt như thế này

                      Muộn mùa quỳ nở le te
                      Nhuốm hương hơi núi đủ hoe sắc vàng
                      Mệt chiều thèm gót lang thang
                      Lêu nghêu thông đứng xếp hàng đợi nhau

                                            (Lục bát hành Phương Nam 4)

            Và trên đường về miền Tây cái vô tư ngất nghểu một cách hồn nhiên với cái tuổi U 50 được anh viết "Vang cười rung tuyến cái thằng vất vơ" trong khổ thơ này

                      Đường dài lắm chuyện xa xăm

                      Vang cười rung tuyến cái thằng vất vơ...

                      Già đời cứ ngủ và mơ

                      Câu thơ chưa tỉnh Cần Thơ xa rời...

            Hay lúc ghé thăm Bình Định say nồng tình cảm với mảnh đất thượng võ cái lãng đãng được anh thể hiện trong chữ"liều với trăng"

                      Kim long Bàu đá cầm tay

                      Trộn hai lửa rượu chạm ngay buổi chiều

                      Đất trời chếnh choáng liêu xiêu

                      Trăng gieo đỉnh tháp ta liều với  trăng.

                                      (LỤC BÁT HÀNH PHƯƠNG NAM 2)

            Còn tình yêu thì sao? Người thy sỹ nghĩ gì viết gì? Với tình yêu anh có một tình yêu thiết tha say đắm bao dung nhưng có vẻ như một gã khờ lững thững đi trong mưa...

                      Sẽ là gã khờ nếu không yêu em
                      Vì lẻ đó anh là người được chọn
                      Chiếc dép phơi lưng thương người dễ ốm
                      Ngửa mặt nghênh đời áo gió phong phanh

                                        (CÙNG MÂY TRỜI PHIÊU LÃNG)

`           Tình yêu hạnh phúc trong thơ anh cũng không giống ai tất cả đều có sự mơ màng như cơn ngái ngủ cơn ngái ngủ thật dễ thương            

                      Nếm hạnh phúc chia tình anh một nửa
                      Ngậm vào môi chiếc bánh thánh em trao
                      Bờ cỏ mượt long lanh đầu vạt nắng
                      Của mùa màng lủng lẳng hạt sương chao

                      ...

                      Da diết chiều khản giọng tiếng chim cu
                      Giêng mỏng mảnh níu ngày trôi chầm chậm
                      Và em đến - thắp lòng nhau lửa ấm
                      Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.

                                                        (NGÀY CỎ NHỚ)

          Tuy anh chưa thật sự đổi mới hoàn toàn giọng thơ của mình nhưng anh đã dùng bút pháp tài hoa của mình đễ viết thơ mới trên nền thơ Dân tộc.Thật nhiều và thật nhiều câu thơ ngôn ngữ thơ hình ảnh thơ lãng đãng trong thơ Phan Văn Quang các bạn đọc thật kỷ đọc bằng trái tim các bạn sẽ thấy những tinh túy trong thơ anh với giới hạn này Thanh Tịnh chỉ điểm vài nét về sự lãng đãng của một tâm hồn thơ đa cảm mà thôi...Thật vậy Phan văn Quang đúng là một người thơ đa cảm và lãng đãng...

                                                                                    Tháng 7/2009

Maverick

I cannot tell a lie,

I cannot tell a lie, that really hedlep.

Dillanger

Cheers pal. I do api

Cheers pal. I do apiapcerte the writing.

Thanh Tịnh

gởi anh Nguyễn Khắc Phước

Anh Phước ơi!
Trang anh ĐT thì em cũng chiịu.Nhưng trang anh Quang thì anh nhập các thông số xong Enter không cần nút gửi cũng được anh ạ!
Chúc anh vui nhiều anh Phước nhé!

ngkhacphuoc

Viên sỏi và ô làng xanh

"Viên sỏi và ô làng xanh" là bài thơ đầu tiên của Phan văn Quang mà mình đã đọc được trên Cửa Việt.
Những người đã từng chơi ô làng sẽ hiểu rõ bài thơ hơn.
Hình của ô làng giống như không gian của cổng làng với mái vòm. Người chơi nhảy từ dưới lên cúi lượm và chuyền những hòn sỏi lên cao dần. Những động tác như thế rất gợi cảm đối với những người giàu tưởng tượng. Nhảy từ dưới lên giống như từ cõi tục lên cõi tiên. Cúi xuống lượm sỏi giống như muốn mang theo những gì thân ái trên cõi đời. Cảm giác thoải mái sau khi đã nhảy lên đến từng trời giống như người đã làm xong nhiệm vụ trên dời và thoát tục. Thế nhưng tuổi nhỏ không tưởng tượng như vậy. Chính khi về già nhớ đến trò chơi ấy mới nhận ra.
Có phải vậy không anh Quang nhỉ? Mến.

Thanh Tịnh ơi
Cái máy tính của mình không hiểu sao trong thời gian gần đây cứ mở trang b của anh Tiên thì hiện ra trang của window hỏi licence trang anh Quang thì viết com xong không tìm thấy nút Gửi. Trang TT thì binh thường.

Thanh Tịnh

gởi anh Trần Bình

Trần Bình | 14/07/2009 22:10
...
Cảm ơn Lãnh đạo nhé! Lâu ni không thấy Lãnh đạo mô hết!Chúc vui anh nhé!

Trần Bình

Bài viết của TT về Thơ anh Q rất tốt giúp cho người đọc hiểu sâu sắc cái duyên thơ của PVQ. Quảng trị miềng có thơ PVQ được ai mộ nay biết thêm TT với những cảm nhận rất hay. Chúc mừng 2 anh em

Thanh Tịnh

gởi anh Đoàn Vĩnh Phúc

vĩnh Phuc | 12/07/2009 09:37
...
Cảm ơn anh Vĩnh Phúc nhé!Em vừa về 2 ngày anh ạ!Em đang nợ anh món nợ kỳ này sẽ trả anh nhé!

Thanh Tịnh

gởi anh Hoàng Gia

Hoàng Gia | 12/07/2009 07:43
...
Cảm ơn anh Hoàng Gia nhé!Nhóc nhà em làm bài cũng được anh ạ!Chúc anh vui cuối tuần

Thanh Tịnh

gởi anh Nguyễn Thanh Cao

Nguyễn Thanh Cao | 12/07/2009 07:40
...
Cảm ơn anh Thanh Cao nhé!Đợt rồi em bận việc riêng nên không ghé thăm anh được vui anh nhé!

Thanh Tịnh

gởi Sonata

sonata | 12/07/2009 04:14
...
Cảm ơn S nhé!
Chúc cuối tuần vui nhiều!